9 Gợi ý tham khảo đề số 7 – 35 đề ôn luyện Tiếng Việt 4 mới nhất

Gợi ý tham khảo đề số 7 – Tiếng Việt lớp 4

Đề 7

  • Gợi ý đề số 35 – 35 đề ôn luyện Tiếng Việt 4
  • Đề số 35 – 35 đề ôn luyện Tiếng Việt 4
  • Gợi ý đề số 34 – 35 đề ôn luyện Tiếng Việt 4

* ĐỌC HIỂU

1. – c ; 2. – b ; 3. – c ; 4. – a.

* LUYỆN TỪ VÀ CÂU

Trường Tiểu học xã Cổ Loa (Đông Anh, Hà Nội), Liên đội, Trung ương Đoàn.

* CẢM THỤ VĂN HỌC

Nếu như bạn có một ước mơ cao đẹp và chính đáng, tại sao bạn lại không ngừng nỗ lực phấn đấu để biến ước mơ thành hiện thực. Không có điều gì là quá muộn. Hãy kiên trì và thực hiện ước mơ của mình. Chắc chắn bạn sẽ thành công và hạnh phúc khi đạt được điều ước muốn.

Em tự lấy ví dụ (VD).                                               

* TẬP LÀM VĂN

Đề bài 1

Tham khảo :

Mỗi người, ai mà chẳng có những ước mơ. Mẹ em thường nói mơ ước chính là đôi cánh để chúng ta bay lên, Em cũng nghĩ vậy. Em cũng có một ước mơ cho riêng mình.

Hôm ấy, em được đi nghe buổi hoà nhạc do nghệ sĩ Đặng Thái Sơn biểu diễn. Ngồi cạnh bố mẹ trong Nhà hát lớn thành phố, em có cảm giác như được chìm đắm trong thế giới âm thanh huyền diệu. Tiếng nhạc thánh thót du dương như ru em vào một cõi thần tiên. Em thấy mình đang bay lên, hoà với chim muông, hoa lá và cỏ cây. Cũng có lúc tiếng nhạc mạnh mẽ ngân vang như đưa em tới một thác nước hùng vĩ tung bọt trắng xoá. Rồi đột nhiên, tiếng nhạc lại dịu dàng, trầm bổng. Nó nâng em bay lên trên những đám mây bềnh bồng, em thấy mình như đang lướt qua những đám cỏ xanh êm ái, những thảm hoa rực rỡ mênh mông. Trước mặt em, cảnh tươi đẹp của bốn mùa xoay vần, lúc ẩn lúc hiện.

Tiếng đàn đã dứt mà mọi người vẫn chưa bừng tỉnh. Mãi một lúc sau, tiếng vỗ tay nổi lên như sấm mới làm em sực tỉnh. Rời khỏi nhà hát nhưng những âm thanh huyền diệu ấy cứ vang mãi trong em. Em mơ ước một ngày nào đó, những ngón tay nhỏ nhắn của mình cũng lướt nhanh như múa trên các phím đàn như anh. Em mơ ước mình cũng là một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng để đàn lên những bản đàn huyền diệu làm say đắm lòng người. Biết chuyện, bố em đã bảo : “Ước mơ thì dễ nhưng biến ước mơ ấy thành hiện thực thì khó đấy, con gái của bố ạ ! Con có quyết tâm không ?”. Thế là từ đó đến nay, em đã kiên trì luyện tập. Có những lúc em rất chán nản, những ngón tay cứng quèo không chịu nghe lời em. Em đã nản chí, định bỏ cuộc nhưng điệu nhạc thần tiên ngày nào của nghệ sĩ, hình ảnh anh cúi chào trong tiếng vỗ tay vang dội đã khích lệ em rất nhiều. Em lại say sưa học tập và em tin rằng một ngày mai những ước mơ ấy sẽ biến thành hiện thực.

Đề bài 2

Tham khảo :

Có lẽ tớ bắt đầu ước mơ khi… 3 tuổi. Hồi còn đi học lớp mầm non, ngồi cạnh tớ là một bạn xinh xắn. Ngày nào, bạn ấy cũng được bố đèo đi. Cứ sáng sáng là trên tay bạn cầm một cái bánh mì thơm lừng mùi bơ. Giờ ra chơi nào, bạn ấy cũng đem bánh ra một góc sân ngồi nhấm nháp. Đúng từ xa nhìn bạn ăn mà nước bọt của tớ cứ chực trào ra. Mùi bơ nóng thơm quá, tớ như “phát điên” vì thèm. Và lúc ấy, ước mơ làm chủ của cải… một lò bánh mì sục sôi trong đầu tớ. Và sau này tớ mới biết, nhà của bạn ấy rất nghèo và mẹ bạn chỉ là cô… bán bánh mì rong.

Lên lớp một, tớ chẳng thèm mơ ước được bánh mỉ nữa vì sáng nào đi học tớ cũng phải “mỏi răng” vì nhai nó. Mà ngày ấy bố tớ hay phải đi công tác nên mua cho tớ cả đống búp bê để chơi. “Chơi” với bọn đấy mãi rồi cũng chán. Đặt lên, đặt xuống nhiều, búp bê bị bẩn và quần áo bắt đầu “chuyển màu”. Tớ đem búp bê đi tắm, gội đầu cho nó. Tớ cắt hết quán áo cũ ra lấy vải may quần áo cho búp bê. Một lần tớ cắt nhầm cái áo mẹ mới mua cho và dĩ nhiên sau đợt ấy tớ bị cấm tiệt không được may vá gì hết. Tuy vậy tớ vẫn lén lút đem vải đến nhà cô bạn hàng xóm nhờ may hộ. Đường kim, mũi chỉ nguệch ngoạc vậy mà tớ vẫn thích mới lạ chứ. Và trong suốt thời gian lén lút đó, tớ ao ước được làm… cô bán vải để có thể tự do cắt mà chẳng sợ ai mắng cả.

Lên lớp ba, tớ ước mơ làm ca sĩ cho dù giọng hát của mình chẳng hay ho gì. Bởi sau đợt đoàn văn công của Trung ương về biểu diễn được tặng bao nhiêu hoa, mà toàn là hoa đẹp mới thích chứ. Như bó hoa hồng mà cái Chi lớp tớ tặng các cô ca sĩ đẹp đến mê hồn. Vậy mà chẳng bao giờ tớ được ai tặng hoa cả. Nhìn các ca sĩ ôm hoa không xuể mà tớ thèm quá. Và ước mơ có cả một nhà hoa hồng đang ngày càng cháy bỏng trong tớ. Nhưng tớ cũng lấy làm lạ là tại sao tớ ước có nhiều hoa mà lại không ước làm nghề kinh doanh hoa nhỉ ?

Lên lớp bốn, tớ lại có một mơ ước có vẻ lớn lao lắm. Đó là được làm cô giáo để mãi được sống với thời tuổi trẻ của mình vì được đi… cắm trại. Tớ mơ được làm giáo viên ở những trường dạy trẻ em mồ côi, khuyết tật hay là cô giáo vùng cao cũng được. Một chuyện rất đơn giản đã đưa tớ đến với ước mơ này. Hôm 14-2, trường tớ đón đoàn biểu diễn nghệ thuật do các bạn khuyết tật về biểu diễn. Nhìn các bạn sống trong cảnh đời bất hạnh, tớ rất cảm động, tớ chỉ mong có thể làm gì đó cho các bạn…

Rồi tớ cũng không biết, tớ sẽ còn mơ ước những gì. Song nền tảng đưa mơ ước thành sự thực chính là học vấn. Tớ sẽ cố gắng để đạt đến một cái đích cao nhất mà tớ có thể. Còn nghề nghiệp, tớ sẽ cố gắng thực hiện được ước mơ mà tớ đã và sẽ mãi lựa chọn.

(Trần Phương Thuỳ)